Kiên định & Nhất quán

Chẹp, bản nháp này đã được soạn ra từ những ngày lành lạnh, khi cáp quang Việt Nam bị đứt cuối năm 2013. Mới đó mà đã tròn một năm rồi.

Con người dễ nhận thấy những điều nổi bật, khác biệt so với phần còn lại. Đầy cảm tính, chúng ta bị cuốn hút bởi một vài nét không-lí-giải-được về ngoại hình, tính cách… của một ai đó. Thế nhưng, để chạm đến những cảm xúc sâu thẳm bên trong, một người cần tìm thấy/cảm thấy ở đối tác một sự an toàn nhất định. Chúng ta không thể nhận diện một thương hiệu nào đó, nếu logo của nó cứ vài tháng lại thay đổi một lần; cũng như chúng ta không thể toàn tâm toàn ý yêu một ai đó, nếu mỗi ngày họ lại xuất hiện với một dung mạo/tính cách/tâm trạng khác.

Một buổi tối nọ, như thường lệ, tôi ghé mua cơm tấm ở một quán quen ven đường. Có lẽ chúng ta đều có thể tưởng tượng ra một hình ảnh đặc trưng trên đường phố Việt Nam: một cái tủ nhôm kính có gắn bánh xe bên dưới, choáng hết một phần lề đường nhằm giúp khách dễ dàng dừng xe, mua hàng rồi phóng đi. Rải rác gần đó là một vài bộ bàn ghế nhựa dành cho những thực khách muốn ăn tại chỗ. Quán này mở cũng đã lâu và thường rất đông khách từ giấc tối trở đi.

Tôi tấp xe vào lề, bước đến gần tủ kính. Bạn nữ mọi khi vẫn bán cơm cho tôi đang đứng đó, trông thấy tôi liền cười hỏi ngay “Sườn bì không cay như cũ phải hông?”. Rồi bạn ấy thoăn thoắt chuẩn bị hộp cơm sau khi thoáng thấy cái gật đầu của tôi, ắt hẳn không thể nhìn thấy nụ cười tủm tỉm của tôi đằng sau lớp khẩu trang. Trong lòng loé lên một chút bất ngờ pha lẫn thích thú. Cảm giác đó hoàn toàn giống như chuyện một ngày nọ, khi ta mò đến cái góc êm ái trong quán café quen thuộc rồi gọi một ly matcha đá, bạn phục vụ chần chừ một lúc rồi hỏi lại: “Hôm nay bạn không uống cacao nóng nữa à?”.

Trên một chặng đường dài, sự kiên định và nhất quán sẽ định nghĩa chúng ta là ai trong tâm trí người khác.

Kiên định & Nhất quán – bản nháp đông 2013

Kiên định & Nhất quán – bản nháp đông 2014

Cơn mưa rào bất chợt giữa trưa khiến con đường dẫn vào chợ nhanh chóng chẳng còn một bóng người. Tôi ngồi dưới một tán cây rậm rạp um tùm, vừa để trú mưa, vừa để xì xụp chén tàu hủ nóng. Hôm nay là Tết Đoan ngọ, cũng tròn trèm một tháng kể từ khi tôi trở về đây – khu dân cư từng-một-lần-là-nhà.

Tôi rời nơi này đã tám năm. Thứ gì còn, thứ gì mất, tôi chẳng thể phân định rõ ràng được nữa. Nhưng chiếc xe tàu hủ này, nó chưa từng xuất hiện khi tôi ở đây. Trong trí nhớ của tôi, cũng là tàu hủ đấy, nhưng nó được rao bán khắp khu phố trên đôi vai của một người phụ nữ mà tôi gọi là “cô tàu hủ”. Đó là một người đàn bà trạc tuổi băm, thường đội nón lá và khoác chiếc áo vải sờn cũ màu trắng lúc đi bán giữa trưa. Ngày tôi còn là một đứa nhỏ, phải khó khăn lắm tôi nghe ra thông tin từ cái giọng Quảng đặc sệt của “cô tàu hủ”, trả lời về nơi cô đang sống. Hoá ra, nhà cô ở con hẻm phía trên, nơi đất đai vẫn chưa bị con người dòm ngó. Để về lại căn nhà tuốt trong cùng, cô phải băng qua ruộng rau muống nhỏ và cái ao tù. Dù cô và tôi trao đổi trong tình trạng tiếng được tiếng mất, nhưng cả hai đều vui – niềm vui thuần tuý có được khi sự thân thiện (được) chạm đến (bởi) sự hồn nhiên.

“Duy! Con ăn trân châu không?” – một giọng Quảng vang lên, kéo tôi trở lại với thực tại. Vẫn là người phụ nữ ngày nào, khuôn mặt giờ đã hằn lên nhiều vết nhọc nhằn kham khổ. Cô ít nói hơn xưa, nhưng chắc phần lớn là do tôi chẳng chủ động nói nhiều. Dù đôi mắt hướng ra cơn mưa ngoài kia, nhưng có lẽ cô đang thở phào nhẹ nhõm khi đã bán hết trong sáng hôm nay, và đang nghĩ xem chiều nay sẽ làm gì để kiếm đồng ra đồng vô. Tôi lặng lẽ xì xụp chén tàu hủ thứ hai hay thứ ba gì đấy, lòng tự nhủ sẽ viết cái gì đó về thoáng bình yên lúc này. Dưới tán cây xum xuê, hai người cùng ngồi chờ mưa tạnh.

Đời người, thay đổi là điều không thể tránh. Có lẽ vì vậy, những-điều-không-đổi, qua thời gian, đều dễ dàng tự khẳng định giá trị của chính nó.

Kiên định & Nhất quán – bản nháp hè 2015

“Có nên dừng viết blog không?” – một năm qua, thi thoảng trong đầu tôi lại dấy lên câu hỏi trên. Càng lớn, càng nhiều việc lo toan, con người càng tìm thấy ít thời gian cho bản thân hơn. Cách tốt nhất để tồn tại hiệu quả trong cái thế giới không-dừng-lại này, là loại bỏ bớt những công việc thừa thãi mất thời gian. Không ít hơn một lần, tôi nhận ra gánh nặng chăm chút(W) thật sự quá tiêu tốn năng lượng. Thời gian gần đây, bị ảnh hưởng bởi chuyện dọn ra ở riêng, có lúc tôi đã mò đến tận nút Delete Site rồi đấy chứ.

Chiều cuối tháng, bầu trời lất phất mưa. Tôi dừng xe trước quán cơm quen thuộc. Quán này đổi chủ gần tròn năm, khi một gia đình dọn đến để tiếp quản việc kinh doanh và những người cũ rời đi. Dù trước hay sau sự kiện đó, tôi luôn cảm thấy thoải mái với nơi này, nhưng giá như cô bé phục vụ cũ vẫn còn ở đây…

Thế rồi, vì một lí do nào đó không rõ, tôi trông thấy bóng hình quen thuộc từ phía trong bước ra. Chúng tôi kịp trao nhau một nụ cười chào hỏi sau gần một năm không gặp. Chiều mưa bình yên giờ đã được điểm xuyết thêm niềm vui hội ngộ.

Lúc này, tôi muốn viết cái gì đó. Và tôi tự tìm thấy câu trả lời cho mình.

Nếu có ai đó hỏi tôi, “Viết có thoải mái không?”, thì tôi sẽ thành thật trả lời “Viết rất mệt!”. Lí do khiến tôi làm việc này, đoán chừng vì đó là đối trọng với những điều thường nhật khác. Nếu cần một ví dụ để dễ hình dung, hãy mường tượng đến một anh chàng có nhu cầu trực thuộc xã hội cao, không muốn bỏ lỡ bất kì cuộc vui nào cùng bạn bè, bỗng một ngày nhận ra mình chỉ muốn ở nhà, tận hưởng thời gian yên tĩnh một mình. Đó là phản ứng tự nhiên nhằm cân bằng lại cuộc sống. Với tôi, viết không chỉ để đào sâu thêm những suy nghĩ hay cảm nhận của cá nhân, mà còn là cách thực tế nhất để tự nhắc nhở mình “People and moments matter!”.

P/S: Thật trùng hợp khi bài viết này đã được giữ lại một cách kiên định & nhất quán trong suốt hai năm rưỡi qua, kinh qua nhiều lần thanh lọc bản nháp.

One thought on “Kiên định & Nhất quán

Just comment! 💞

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s